Tháng 10, trời vừa vào Thu, báo hiệu 1 năm nữa lại sắp qua đi. Mặt trời đã xuôi nam và chim từng đàn bay về nơi ấm áp hơn. Trời mang nhiều mây xám hơn, mưa lất phất và gió lành lạnh.
Tùng vừa được đưa vào nhà dưỡng lão – Hill House hospice. Đây là 1 căn nhà đẹp đẽ, từ bên trong lẫn bên ngoài, được những người thiện nguyện làm việc 24/24, chăm lo cho những người đang chờ giây phút về thế giới bên kia. Cảm phục thay cho những tấm lòng vàng đã mở rộng vòng tay, hết lòng giúp cho người tuyệt vọng trong thể xác, lẫn tinh thần.

Sau nhiều lần
đôn đáo di chuyển đến phòng cấp cứu, nhà dưỡng sức, cuối cùng bác sĩ của Tùng đành
bó tay. Tùng vừa mừng ngày sinh nhựt thứ 82, cách đây chưa đầy 1 tháng. Chung
quanh anh là vợ con, chúc mừng anh với bài ca mừng ngày Sinh nhựt. Anh chỉ nằm
trên giường, mắt lơ láo; không biết anh có cảm nhận điều gì hay không.
Mới ngày nào,
Tùng còn vui đùa với vợ con, với bạn bè. Rồi có 1 ngày cơn bệnh Alzheimer gõ cửa
hỏi thăm, làm Tùng lúc tỉnh, lúc mê. Gặp bạn bè, Tùng chỉ cười; hỏi có nhớ họ hay
không, Tùng cũng chỉ cười. Thét rồi, bạn bè không thiết thăm hỏi nữa. Chỉ tội nghiệp cho vợ Tùng, phải luôn nhắc nhở Tùng hết chuyện này, đến chuyện khác, mong Tùng
tìm được chút gì trong trí nhớ, tìm được chút gì có chất thông minh, khi thốt
ra lời. Mà tội nghiệp thêm cho vợ Tùng, ở chỗ chị ấy cũng đang mắc đủ thứ “bệnh
già”, ra vào bệnh viện thường xuyên để thử nghiệm máu, nước tiểu, làm MRI … Vì
vậy, chị ấy mỗi ngày một gầy hơn. Cố gắng lắm, chị mới đủ sức dìu Tùng lên, xuống
cầu thang trong nhà. Con cái lớn khôn, đã lập gia đình, ở riêng, để lại căn nhà
quạnh hiu cho hai con khỉ già.
Có một chuyện lạ là xưa giờ, Tùng không hề hút thuốc, mà gần đây bác sĩ lại bảo Tùng mang bịnh ung thư phổi. Mà bác sĩ có nói dối bao giờ đâu, nhất là khi phải tiết lộ một chuyện hệ trọng như vậy. Cũng may, Tùng không biết chuyện này; chỉ có vợ, con mới biết thôi. Họ cũng cẩn thận và tế nhị không cho Tùng biết; giá mà có nói ra, Tùng cũng chẳng hiểu ất giáp gì.
Đột nhiên, có một ngày, Tùng một mình đi vào nhà vệ sinh, té xuống sàn nhà. Vợ Tùng hoảng hốt gọi 911. Bác sĩ chẩn nghiệm và phán: Tùng bị gãy xương vai, phải nằm lại nhà thương cho đến khi lành. Bạn bè hay tin, đến thăm. Tùng nhìn họ, mắt không hề chớp, nước dãi lăn dài trên mép, không nói một lời. Buổi thăm viếng chỉ kéo dài trong vài phút ngắn ngủi; bạn bè nhìn nhau ái ngại, khẻ nói: chắc không qua nổi rồi.
Xứ Canada này tốt thiệt. Mặc dầu biết rằng bệnh ung thư khó chữa, và biết rằng ở tuổi của Tùng, Tùng cũng không sống thêm được bao nhiêu ngày nữa; vậy mà họ vẫn cố gắng làm hóa trị, xạ trị, theo kiểu “còn nước, còn tát”. Tất cả đều miễn phí. Người ta nói khi làm hóa trị, xạ trị, bệnh nhân đau đớn lắm. Không biết thật sự có phải như vậy không, mà Tùng cứ thản nhiên, cười cười.
Biết đâu Tùng không buồn, không trách ông Trời, vì Trời đã ban cho Tùng 1 cuộc sống viên mãn suốt đời. Giàu thì không giàu, nhưng hạnh phúc với vợ con thì Tùng không thiếu. Giờ này nghĩ lại, chắc Tùng thấy mình không còn gì để đòi hỏi thêm. Có lẽ đến cuối đời người ta mới nhận ra lẽ sống ở đời.
Vợ Tùng muốn kéo dài thêm những giờ phút bên người chồng mà chị từng gắn bó hơn năm mươi năm nay. Chị được nhà dưỡng lão trao 1 chiếc ghế dựa, có thể bật xuống làm chỗ dựa lưng, khi chị ngủ lại qua đêm với anh. Chị không cần làm gì cho anh cả, vì nhân viên trong nhà dưỡng lão đã làm thay cho chị. Người ta chỉ cho Tùng ăn cháo, trứng và bánh mì nướng; không thuốc men chữa trị nữa. Nhưng Tùng không nuốt được, hay không muốn nuốt. Sức khỏe của Tùng đã xấu, nay lại xấu hơn. Vợ Tùng nhìn anh, ngấn lệ ngập ngừng rơi.
Ngoài kia,
lá cây đang trở màu vàng. Một chiếc lá úa màu, đong đua theo gió như muốn rơi,
nhưng còn cố gắng bám víu vào cành. Chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

